Tôi tin rằng câu chuyện đẹp của người Nhật ở World Cup chắc chắn được nhiều CĐV Việt Nam đọc được trên truyền thông, hay câu chuyện VFF nộp phạt vì CĐV đốt pháo sáng cũng thế. Những CĐV đốt pháo sáng cũng ý thức được việc đốt pháo sáng là xấu xí, gây nên hình ảnh không đẹp, nhưng họ vẫn đốt. Vậy đằng sau chuyện đốt pháo sáng ở các sân vận động Việt Nam phản ánh điều gì?

Đó là sự thiếu trách nhiệm trong trong văn hóa cổ vũ bóng đá. Thế nên, họ bất chấp hậu quả để đốt như niềm vui riêng, phục vụ cho một nhóm người đi xem bóng đá thích đốt pháo sáng. Tất nhiên, những người có trách nhiệm cũng không thể vô can khi để xảy ra chuyện đốt pháo sáng trên khán đài, không thể lấy lý do là không thể kiểm soát được hết CĐV.

Ở một chừng mực nào đó, tôi nghĩ rằng văn hóa cổ vũ bóng đá với những trái pháo sáng trên khán đài phản ánh một phần bộ mặt của bóng đá Việt Nam. Sân chơi chưa chuyên nghiệp, nhiều bất cập sẽ tồn tại một thành phần CĐV thiếu ý thức. Vì họ coi thường cũng như không có trách nhiệm xây dựng hình ảnh đẹp cho giải đấu theo suy nghĩ: Có đẹp đâu mà phải gìn giữ, phải ý thức.

Đốt pháo sáng là thói quen của một số CĐV ở V.League hay là chuyện “đốt” vào niềm tin với giải đấu?Đốt pháo sáng là thói quen của một số CĐV ở V.League hay là chuyện “đốt” vào niềm tin với giải đấu?

Bóng đá cần CĐV và giải đấu muốn có hình ảnh đẹp phải được xây dựng từ chính những người có trách nhiệm. Nếu mọi thứ đẹp thì những CĐV đem pháo sáng vào sân đốt sẽ cảm thấy xấu hổ, vì có hành động xấu xí trước những điều tốt đẹp.

Ngược lại, những quả pháo sáng đốt trên các khán đài có thể được xem đang “đốt” vào niềm tin dành cho giải đấu với những bất cập từ chuyện một ông bầu liên quan nhiều đội bóng, một người ngồi nhiều ghế ở VPF, hay văn hóa bóng đá từ những người đứng đầu giải đấu có vấn đề… Tất cả đang khiến cho V.League bị xem xấu xí và “đốt” niềm tin trong mắt người hâm mộ. Điều này càng đáng sợ hơn chuyện đốt pháo sáng.